Siêu pháo “vua chiến trường” M107

302

“Vua chiến trường” của Mỹ

Pháo tự hành tầm xa M107 cỡ nòng 175mm do Mỹ thiết kế và sản xuất cho nhiệm vụ pháo kích mục tiêu cấp chiến lược nằm ở hậu phương quân địch (kho xăng, nhà ga, sân bay, trung tâm chỉ huy) bằng viên đạn lớn có sức công phá mạnh.

Pháo tự hành M107 đã tham gia vào 2 cuộc chiến tranh lớn và nhiều cuộc xung đột nhỏ ở nhiều khu vực khác nhau trên thế giới. Ngoài chiến tranh Việt Nam, loại pháo tự hành này cũng được dùng trong chiến tranh vùng Vịnh năm 1991.

Pháo tự hành M107 là loại pháo mặt đất có cỡ nòng lớn nhất tại chiến trường Việt Nam, được mệnh danh là “vua chiến trường”. M107 có chiều dài tổng thể 11,25 mét, rộng 3,15 mét, cao 4,47 mét, trọng lượng 28,2 tấn. M107 thiết kế với khẩu pháo nòng xoắn M113 cỡ 175mm đặt trên khung giá đỡ M158. Pháo có tốc độ bắn chỉ 1 viên/phút, nhưng tầm bắn xa tới 40km. Pháo M113 có tuổi thọ khoảng 700 -1200 phát (tùy vào số lượng và liều phóng mỗi phát bắn).

Pháo tự hành M107 chỉ được sản xuất 2 loại đạn: đạn nổ mạnh M437 nặng 66,6kg với bán kính sát thương hơn 50 mét và đạn hạt nhân 15 kiloton.

M107 được VNCH sơn chữ “sấm sét” và “vua chiến trường” trên nòng pháo nhằm phô trương sức mạnh của nó. Vì đạn pháo có kích cỡ rất lớn, trọng lượng nặng nên số đạn dữ trữ lớn nhất trong xe chỉ có…2 viên. Trong chiến đấu, M107 cần phải xe tải đạn M548 đi kèm.

Ngoài ra, khi triển khai bắn thì gầu múc đất ở đằng sau đuôi xe phải hạ cắm chặt xuống đất để đảm bảo pháo không bị trượt ra sau khi bắn. Khẩu đội pháo M107 cần tới 13 người gồm 5 người trên xe pháo và 8 người trên xe bánh xích khác.

Để nạp đạn, nòng pháo buộc phải hạ xuống, sau khi nạp đạn xong nòng pháo lại nâng lên để bắn, tốc độ bắn tối đa chỉ có 2 phát/phút, trung bình một phát/phút.

Pháo M107 đặt trên xe bánh xích lắp động cơ diesel GM 8V71T 345 mã lực cho phép nó đạt tốc độ 56km/h. Chiếc xe bọc thép mỏng giúp tổ lái chống đạn súng máy hạng nhẹ hoặc mảnh đạn pháo). Tuy vậy, tổ lái thiếu hệ thống phòng vệ chống vũ khí chứa chất phóng xạ – sinh học – hóa học (NBC).

Nhìn chung, M107 tuy nổi trội với ưu thế sức mạnh hỏa lực cùng khả năng cơ động nhưng điểm yếu của nó là có tầm bắn xa nhưng thiếu tính chính xác, tốc độ bắn quá chậm và không hỗ trợ tự động hóa trong quá trình nạp đạn.

Chia sẻ